TRUYỆN FULL

Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần

Chương 699

Chương 699

Họ không thể thân mật như khi ở hành cung của Dạ Lương được nữa. Ngày tháng bình yên ngắn ngủi ấy, bây giờ nhớ lại vẫn thấy bồi hồi.

Nếu có thể, nàng mãi mãi không muốn buông bàn tay này, không muốn buông nam nhân này.

Cho dù ở trước mặt mọi người, nàng không thể liếc nhìn hắn hay chạm vào hắn quá nhiều, nhưng khi chỉ có hai người, những thời khắc êm đềm thoáng qua như thế này cũng rất tốt.

Bảng mắt 9 ô tông màu: Nâu - Cam - Vàng nhũ Siêu HOT TREND - Giá chỉ 20K!

Hộp vải đựng đồ siêu gọn gàng, chất liệu vải cứng, có nắp đậy - Giá chỉ từ 20K!

Khung trang trí phòng ngủ, phòng tắm cực xinh yêu, style Hàn Quốc - Giá chỉ từ 9K!

Giấy thấm dầu RẺ NHẤT SHOPEE - Vật bất ly thân cho các cô nàng trong mùa hè để có 1 làn da không bóng nhờn!

Thẩm Nguyệt nhắm mắt nói: “Tô Vũ, ta nhớ chàng. Càng nghiêm túc với chàng, cảm giác muốn được kề cận bên chàng càng thêm cồn cào, thật giày vò quá”.

Vừa nói xong, Thẩm Nguyệt nghe thấy âm thanh ghế ngồi nhích đến.

Áo thun nữ siêu rẻ đẹp cho Hè 2022 - Phong cách Hàn siêu xịn - Duy nhất trên Shopee!

Siêu phẩm chống lão hóa da - Collagen 900 được 95% phụ nữ tin dùng trên Shopee!

Không thể bỏ qua: Thùng rác mini nắp lật hình chú mèo có tai cực cute và nhiều công dụng cho các nàng!

Máy xông siêu tiện lợi và hiện đại giá chỉ hơn 39k, đảm bảo nhanh gọn lẹ, gia đình nào cũng nên có!

Tô Vũ đứng dậy, bước tới, tiện tay bế Thẩm Nguyệt ngang hông.

Thẩm Nguyệt mở mắt trừng trừng, quàng tay qua cổ hắn, mặc cho hắn bế mình nhàn nhã bước ra ngoài.

Cơn mưa đêm lất phất bên ngoài đưa hơi lạnh phả thẳng vào mặt.

Thẩm Nguyệt nghiêng đầu ngả vào vai Tô Vũ.

Tô Vũ bế nàng về thẳng phòng.

Khi đè nàng lên giường, hắn thở dài bên tai nàng bằng hơi thở ấm nóng: “May mà nàng uống rượu rồi, chứ nếu nàng tỉnh táo mà nói với ta là nàng nhớ ta, e rằng đêm nay nàng sẽ gặp rắc rối đấy”.

Thẩm Nguyệt ôm lấy hắn, vẫn không hiểu điều gì, chỉ nói với giọng ngái ngủ: “Nhưng ta không say mà, ta tỉnh táo lắm”.

“Không say cũng có khả năng sáng sớm mai không nhớ rõ nữa. Nàng có thể quên mọi thứ, nhưng riêng ta, ta muốn khiến nàng nhớ thật rõ”.

Nàng khẽ bật cười trong lòng hắn.

Qua một lúc lâu, vốn tưởng Thẩm Nguyệt ngủ thiếp đi rồi, nhưng nàng bỗng lè nhè nói: “Tô Vũ, hôm nay chàng đã nói với Tần Như Lương về việc điều trị bàn tay cho hắn chưa?”

“Nói rồi, nhưng hắn ta có thành kiến với ta nên vẫn khá bài xích”.

“Cứ bài xích mãi, định lấy đôi tay mình ra làm trò đùa ư?”

Tô Vũ hôn lên trán nàng, nhẹ nhàng nói: “Đừng nghĩ nhiều nữa, ngủ đi. Sớm muộn gì hắn ta cũng thông suốt thôi”.

Ngày hôm sau, khi Tô Vũ bước ra từ phòng của Thẩm Nguyệt thì bị Hạ Du dậy sớm luyện quyền bắt gặp.

Lúc ấy Hạ Du đang đứng trên hành lang, hai mắt trợn tròn nhìn Tô Vũ thong dong khoan khoái bước ra ngoài, con ngươi như lồi hẳn. Tô Vũ còn thản nhiên như không có chuyện gì, sau khi bước ra, hắn chu đáo quay đầu khép cửa phòng lại.

Hạ Du lần nữa xác nhận, hắn ta không hề nhìn nhầm! Ừm! Đây là phòng của Thẩm Nguyệt mà!

Tô Vũ rời đi như thể không trông thấy ai ở đó.

Hạ Du buột miệng gọi hắn: “Ngươi!”

Tô Vũ bỗng chốc dừng chân, điềm tĩnh hỏi: “Ta làm sao”.

“Tại sao ngươi lại bước ra từ phòng của Thẩm Nguyệt!”, Hạ Du chất vấn: “Chẳng lẽ ngươi nhân lúc Thẩm Nguyệt uống say mà có ý đồ gì đó với nàng ta?”

Tô Vũ thoáng nhướn mày hỏi lại: “Cản trở gì đến ngươi sao?”

Hạ Du nghiêm túc đáp: “Không phải vấn đề cản trở ta hay không, mà là hành vi của ngươi không phù hợp! Bây giờ Tần tướng quân đã quay lại rồi, ta cảm thấy ngươi nên giữ khoảng cách hợp lý với Thẩm Nguyệt”.