Chương 677
Tần Như Lương dừng bước, đột nhiên nói: “Thẩm Nguyệt, mấy ngày này ta đã làm phiền cô nhiều, ta xin lỗi”.
Thẩm Nguyệt khựng lại, ngẩng đầu nhìn Tần Như Lương.
Tần Như Lương bước lên trước, để lại cho nàng bóng lưng cao lớn: “Đi thôi, xem tên thích khách kia đã”.
Combo tẩy da chết môi kết hợp giữa dầu dừa và cà phê, cho làn môi mềm mịn căng bóng, giá rẻ nhất Shopee!
Miếng chắn dầu mỡ bếp ga họa tiết hoạt hình cực cute, đảm bảo bếp sạch sẽ, vệ sinh
Khung trang trí phòng ngủ, phòng tắm cực xinh yêu, style Hàn Quốc - Giá chỉ từ 9K!
Giấy thấm dầu RẺ NHẤT SHOPEE - Vật bất ly thân cho các cô nàng trong mùa hè để có 1 làn da không bóng nhờn!
Thẩm Nguyệt hơi nghi ngờ, nàng vừa nghe nhầm hả? Tần Như Lương đã nghĩ thông và biết hắn ta từng tạo ra vô số khó khăn cho nàng hả?
Trong tiềm thức của nàng, Tần Như Lương cũng thuộc dạng chấp mê bất ngộ.
Áo thun nữ siêu rẻ đẹp cho Hè 2022 - Phong cách Hàn siêu xịn - Duy nhất trên Shopee!
Siêu phẩm chống lão hóa da - Collagen 900 được 95% phụ nữ tin dùng trên Shopee!
Không thể bỏ qua: Thùng rác mini nắp lật hình chú mèo có tai cực cute và nhiều công dụng cho các nàng!
Máy xông siêu tiện lợi và hiện đại giá chỉ hơn 39k, đảm bảo nhanh gọn lẹ, gia đình nào cũng nên có!
Có điều hai hôm nay Tần Như Lương không hề đến làm phiền nàng, đúng là khiến nàng thoải mái hơn chút, cũng chẳng còn ghét bỏ hay ghê tởm Tần Như Lương như trước kia.
Đi vào địa lao, khí lạnh cũng càng đậm hơn trước.
Trời đã vào thu, ngọn núi này ngày một lạnh hơn.
Khi đi qua chỗ ngoặt, Thẩm Nguyệt dừng chân một chút trước phòng giam quen thuộc, nhìn thấy một người bị nhốt ở trong đó.
Thẩm Nguyệt nhìn kỹ, nhướng mày lên, trái tim cũng có chút sáng tỏ, cười như không cười: “Liễu Thiên Hạc? Lần trước gặp phục kích trên núi mà vẫn chưa chạy trốn à?”
Liễu Thiên Hạc dùng con mắt ác độc mà thù hằn nhìn chằm chằm Thẩm Nguyệt.
Tần Như Lương nói ở bên cạnh: “Lần trước hắn ta bị nhốt trong lồng, lăn mãi xuống núi, nhưng cái lồng ấy chặt cực kỳ, không có chìa khóa thì không mở được, cho nên lại phải ở yên đó chờ binh sĩ Dạ Lương đến nâng về”.
Bây giờ Liễu Thiên Hạc đang quỳ trong cái lồng giam kia, lồng giam cũng được bê vào trong này. Ở lồng giam trong nhà giam đúng là một đãi ngộ đặc biệt.
Thẩm Nguyệt xoa thân mình, híp mắt cười: “Ơ, ngươi không nhắc ta cũng quên mất đấy, giờ ta mới phát hiện là mất chìa khóa rồi, trong lúc hoảng loạn có khi lại rơi trên núi rồi ấy”.
Liễu Thiên Hạc không còn thản nhiên được nữa, cắn răng nói: “Con đàn bà đáng chết, ngươi cố ý đúng không?”
Thẩm Nguyệt thoải mái nói: “Xem ra chỉ có thể chờ đến lúc quay về kinh thành Đại Sở thì mới nghĩ được cách thôi”.
Thẩm Nguyệt đi qua phòng giam của Liễu Thiên Hạc, Liễu Thiên Hạc tức đến mức bổ vào cửa lồng, nói: “Thẩm Nguyệt, ta và ngươi không đội trời chung!”
Thẩm Nguyệt gãi tai, quay đầu lại, không mặn không nhạt nhìn Liễu Thiên Hạc một cái, nhếch môi cười: “Ngày xưa ta cũng nghe Liễu Thiên Tuyết nói vậy đấy, hai ngươi đúng là huynh muội ruột thịt, nói chuyện cũng giống nhau quá cơ”.
Sau đó, Thẩm Nguyệt đi thẳng vào nơi sâu của nhà giam, không dừng lại nửa bước.
Đại tướng quân Dạ Lương đang thẩm vấn tên thích khách còn sống ở trong phòng tra tấn.
Vừa đi vào đã cảm nhận được mùi máu tanh khắp nơi.
Phòng tra tấn có ánh lửa lập lòe, nhưng lại thấy rất rõ bóng người được treo thành hình chữ thập ở trên giá.
Cả người gã toàn là vết máu, gần như nhiễm đỏ cả lớp áo trắng.
Thấy người kia ngất đi, lao vệ hất nước lạnh vào mặt gã. Đây là nước muối, rơi từ mặt gã xuống miệng vết thương, khiến cho cả người gã có khỏe đến mấy thì cũng không khỏi phát ra tiếng rên rỉ.
Nhưng bất kể đại tướng quân hỏi thế nào thì gã cũng chẳng mở miệng.