TRUYỆN FULL

Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần

Chương 664

Chương 664

Thẩm Nguyệt hỏi vặn lại: “Nếu người khác không nói cho ta biết, có phải là chàng cũng định giấu diếm tiếp không?”

Tô Vũ cân nhắc một lúc mới đáp: “Biết được ta là thầy giáo của nàng, ngộ lỡ nàng có định kiến trước phải làm thế nào? Nàng sẽ mãi coi ta là thầy giáo, kỳ thực ngay từ lúc bắt đầu ta đã không muốn làm thầy giáo của nàng”.

Túi xách đeo chéo 2 ngăn cực xinh, giá sốc không thể tin cho dịp cuối năm!

Top sản phẩm Shopee bán chạy: Nồi chiên không dầu siêu đỉnh, mẫu mã đẹp - Giảm đến 40%

Dép nữ gấu đế bánh mì 3 màu siêu xinh, đảm bảo mềm chân dễ đi với mức giá không thể rẻ hơn

Hạt lưu hương xả vải giúp đánh tan vết bẩn và cho quần áo mùi thơm cực dễ chịu, lưu hương suốt cả ngày!

Thẩm Nguyệt gọn gàng ngăn nắp thu lại châm bạc, sau đó bất thình lình sáp lại gần Tô Vũ, chóp mũi chạm chóp mũi với hắn.

Thẩm Nguyệt nhìn vào mắt Tô Vũ, hỏi rằng: “Chàng sợ ta sẽ không đem lòng yêu chàng sau khi biết được chàng là thầy giáo của ta ngay lúc đầu sao?”

Áo thun nữ siêu rẻ đẹp cho Hè 2022 - Phong cách Hàn siêu xịn - Duy nhất trên Shopee!

Siêu phẩm chống lão hóa da - Collagen 900 được 95% phụ nữ tin dùng trên Shopee!

Không thể bỏ qua: Thùng rác mini nắp lật hình chú mèo có tai cực cute và nhiều công dụng cho các nàng!

Kệ xoay đa năng siêu thông minh, căn bếp nào cũng nên có - Giảm sốc 50% trên Shopee

“Ta không tự tin”.

Nếu là trước kia khi Tô Vũ nói ra lời này Thẩm Nguyệt sẽ cảm thấy hắn chỉ là đang giả vờ vô tội.

Nhưng hiện tại nghe được trong lòng nàng lại dâng lên một nỗi chua xót.

“Ta không phải là Thẩm Nguyệt trước kia, ta càng không quan tâm chàng có thân phận đối với ta.

Ta luôn kiềm chế bản thân không được yêu chàng, không thể nghiêm túc với chàng, nhưng sau cùng vẫn là thất bại rồi.

Nó và việc chàng là ai của ta không có quan hệ, cho dù biết được chàng là thầy giáo của ta, nên yêu cũng sẽ vẫn không thay đổi”.

Lời của Tần Như Lương chỉ cho nàng biết một sự thực, chứ không tạo thành bất kỳ ảnh hưởng nào tới nàng.

Biết hay không biết đối với nàng không có khác biệt.

Thẩm Nguyệt chỉ nhớ rằng cuộc gặp gỡ giữa nàng và Tô Vũ bắt đầu vào đêm hôm đó tại hang ổ của sơn tặc.

Tô Vũ nhìn nàng thật sâu, nói nhẹ nhàng: “Nàng không để tâm nhưng người thế gian thì có, là một người thầy cũng là một người cha, nếu nàng công khai ở cùng ta người thế gian cũng sẽ không chấp nhận”.

“Đây là chuyện của ta, tại sao ta phải để người khác chấp nhận?”, Thẩm Nguyệt đáp trả: “Chỉ cần sự việc không khoa trương tới mức chàng là huynh đệ thất lạc nhiều năm của ta, ta vẫn sẽ cứ yêu chàng, những người ngoài kia có thể làm gì được ta?”

“Ta chắc chắn không phải là huynh đệ ruột thất lạc nhiều năm của nàng”, Tô Vũ khẽ cười: “Đây là lời tỏ tình cảm động nhất mà ta từng được nghe”.

“Dù sao cũng chỉ có mình ta tỏ tình với chàng”, nàng cười thuận theo: “Nếu sau này còn có người khác, có lẽ lúc đó chàng cũng sẽ không cảm thấy rung động nữa rồi”.

Hắn cười đáp: “Đến lúc đó nàng trực tiếp ra tay rồi”.

Nụ cười qua đi, Thẩm Nguyệt nghiêm nghị nói: “Tô Vũ, ta sẽ không bao giờ lùi bước nữa”.

Nàng không thể tiếp nhận cái giá khi mất đi hắn, chỉ riêng những ngày giày vò này cũng là quá đủ với nàng.

Cung nhân đã mang vật dụng nấu thuốc tới từ lâu, chỉ là lúc đó cửa phòng vẫn luôn khép chặt, Tô Vũ cùng Thẩm Nguyệt đang dây dưa trong góc tường, cung nhân gõ cửa một hồi đều không nhận được lời hồi đáp.

Cung nhân đó tưởng rằng Thẩm Nguyệt ắt hẳn vẫn đang ngủ trong phòng, vì vậy liền đặt đồ ở bên cạnh lò ngoài cửa rồi lặng lẽ rời đi.