TRUYỆN FULL

Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần

Chương 552

Chương 552

Nơi này vừa xảy ra đánh nhau kịch liệt, bây giờ lại sắp xảy ra lở đất.

Thấy tình hình không ổn, Thẩm Nguyệt liền nhanh chóng chạy tới kéo Hạ Du lên rồi nói: “Ngươi mau đứng lên cho ta, nếu không đứng lên thì sẽ ngã xuống đó!”

Hạ Du không hề phản ứng.

Bảng mắt 9 ô tông màu: Nâu - Cam - Vàng nhũ Siêu HOT TREND - Giá chỉ 20K!

Hộp vải đựng đồ siêu gọn gàng, chất liệu vải cứng, có nắp đậy - Giá chỉ từ 20K!

Dép nữ gấu đế bánh mì 3 màu siêu xinh, đảm bảo mềm chân dễ đi với mức giá không thể rẻ hơn

Hạt lưu hương xả vải giúp đánh tan vết bẩn và cho quần áo mùi thơm cực dễ chịu, lưu hương suốt cả ngày!

Thẩm Nguyệt tức giận nói: “Hạ Du, ngươi tỉnh táo lại cho ta! Thanh Hạnh đã chết, nàng ta vì cứu ngươi mà chết, chẳng lẽ ngươi muốn hành động của nàng ta trở thành vô ích hay sao?”

Hạ Du lúc này mới bừng tỉnh.

Áo thun nữ siêu rẻ đẹp cho Hè 2022 - Phong cách Hàn siêu xịn - Duy nhất trên Shopee!

Siêu phẩm chống lão hóa da - Collagen 900 được 95% phụ nữ tin dùng trên Shopee!

Không thể bỏ qua: Thùng rác mini nắp lật hình chú mèo có tai cực cute và nhiều công dụng cho các nàng!

Top sản phẩm Shopee bán chạy: Nồi chiên không dầu siêu đỉnh, mẫu mã đẹp - Giảm đến 40%

Thẩm Nguyệt lại kích động hắn ta: “Đứng dậy, sắp lở đất rồi! Chẳng lẽ ngươi muốn Thanh Hạnh bị chôn vùi dưới sườn núi này sao? Đất ở đây rất tơi, nếu như nàng ta bị chôn vùi ở đây thì chẳng bao lâu nữa nàng ta cũng sẽ bị lũ thú rừng tìm thấy và ăn thịt, thậm chí ngay cả hài cốt cũng không còn!”

Hạ Du thật sự không muốn như vậy.

Hắn ta nhúc nhích cơ thể và cố gắng đứng dậy rời khỏi rìa của sườn núi để đến một nơi an toàn hơn.

Nhưng hắn ta vừa mới ôm Thanh Hạnh đứng dậy, còn chưa kịp nhúc nhích bước chân thì đột nhiên cả tảng đất dưới chân hắn ta đã đều trượt ra ngoài.

Hạ Du cũng không khống chế được thân thể mà rơi ra ngoài.

“Hạ Du!”, Thẩm Nguyệt đưa tay muốn kéo hắn ta lại, không ngờ chỉ vì dùng thêm một chút lực mà lại khiến cho tảng đất dưới chân nàng cũng bị sụp theo.

Hạ Du cố gắng đẩy Thẩm Nguyệt lên nhưng đã quá muộn.

Thẩm Nguyệt ngay lập tức ngã xuống, cả ba người đồng loạt lăn về phía sườn núi.

Sườn núi dài gập ghềnh đá cuội khiến cho thân thể va chạm vô cùng đau đớn, đầu óc cũng ông ông chấn động. Bùn đất cùng tro bụi tràn vào trong mũi miệng khiến cho bọn họ không thể thở được bình thường.

Thẩm Nguyệt không thể tóm lấy thứ gì để giữ mình lại, càng không biết Hạ Du và Thanh Hạnh đã lăn đến đâu.

Trong cơn hoảng loạn, nàng giật mình nắm được một bàn tay.

Nàng ngẩng đầu nhìn lên thì mơ hồ cảm giác được có một bóng đen đang bao trùm đỉnh đầu của mình.

Bóng người đó vừa xông tới thì đã vươn hai tay ôm nàng vào lòng, lòng bàn tay che chở sau gáy của nàng, siết nàng vào trong ngực của mình.

Cả hai cùng lăn xuống.

Lúc đó lồng ngực Thẩm Nguyệt đang đè nén cảm xúc quay cuồng, nàng dùng hai tay ôm chặt hắn, cho dù bị va chạm đau đớn cũng không thể buông lỏng chút nào.

Tô Vũ đã nhảy xuống, không để nàng phải rơi xuống một mình.

Nàng bỗng dưng nhớ tới lúc ở trong rừng phong hắn cũng đã không chút do dự nhảy xuống, hắn chưa bao giờ chỉ quan tâm đến bản thân mình.

Nàng tin rằng cho dù là lên núi đao hay xuống biển lửa thì hắn cũng sẽ đồng hành cùng nàng.

Cho dù trời đất có sụp đổ thì cũng không có gì thay đổi.

Không biết bao lâu sau thì bọn họ mới ngừng lại, những tiếng ù ù bên tai chậm rãi biến mất, bầu không khí lại chìm vào im lặng.

Sườn dốc dài đột nhiên bị sạt lở giống như vết thương hở miệng làm lộ ra bùn đất bên dưới.