TRUYỆN FULL

Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần

Chương 584

Chương 584

Triệu Thiên Khải định ra tay vào ngày hai bên hòa đàm.

Nhưng bây giờ ông ta đã bị một nữ nhân chỉ vào mũi mắng nói ông ta là rùa rụt đầu không dám mang quân đi tấn công Dạ Lương.

Nực cười, ông ta sống đến tận bây giờ còn chưa biết chữ “không dám” viết như thế nào!

Combo tẩy da chết môi kết hợp giữa dầu dừa và cà phê, cho làn môi mềm mịn căng bóng, giá rẻ nhất Shopee!

Miếng chắn dầu mỡ bếp ga họa tiết hoạt hình cực cute, đảm bảo bếp sạch sẽ, vệ sinh

Dép nữ gấu đế bánh mì 3 màu siêu xinh, đảm bảo mềm chân dễ đi với mức giá không thể rẻ hơn

Hạt lưu hương xả vải giúp đánh tan vết bẩn và cho quần áo mùi thơm cực dễ chịu, lưu hương suốt cả ngày!

Triệu Thiên Khải là loại người võ biền dễ bị kích động, làm việc gì cũng liều lĩnh không nghĩ đến hậu quả. Ngày xưa ông ta cũng có một phần công lao đánh bại Dạ Lương cho nên ông ta nghĩ Dạ Lương bây giờ vẫn là Dạ Lương của ngày xưa, thậm chí còn nghĩ bản thân mình vẫn còn là một vị tướng đánh đâu thắng đó không gì cản nổi.

Trong lòng Triệu Thiên Khải thầm hận, nghĩ rằng chỉ đợi ông ta bắt được hoàng đế Dạ Lương mang về thì nhất định phải tra tấn nữ nhân kia đến mức sống không bằng chết!

Mặt Nạ Chân dạng lột tẩy tế bào chết, giúp da chân mềm mại, trắng trẻo - Giảm đến 45%

Dụng cụ chà gót chân hàng nội địa Châu âu - Siêu mềm mại, chống nứt nẻ da - Giá sale cực rẻ!

Không thể bỏ qua: Thùng rác mini nắp lật hình chú mèo có tai cực cute và nhiều công dụng cho các nàng!

Kệ xoay đa năng siêu thông minh, căn bếp nào cũng nên có - Giảm sốc 50% trên Shopee

Vừa ra khỏi cửa thì đã thấy đêm nay không trăng không sao, chọn ngày không bằng được ngày, đêm nay dường như là thời cơ tốt nhất.

Đám phó tướng bên cạnh Triệu Thiên Khải đều há miệng to nốc rượu, rượu vào khiến cho lá gan cũng cứng hơn, bọn họ đều một lòng nghĩ đến công lao sự nghiệp, không hề để ý đến những chuyện khác.

Vừa nghe nói Triệu Thiên Khải dự tính đêm nay sẽ đánh lén, tất cả phó tướng nhóm đều hô ứng.

Binh lính ở Thành Huyền đã tập hợp lại, cố gắng hết sức để không gây ra tiếng động lớn và tiếng gió, lặng lẽ rút khỏi cổng thành trong đêm để âm thầm đi về phía doanh trại của kẻ thù.

Đại điện vốn là một nơi bình yên đang diễn ra ca múa nhưng sau khi trải qua một loạt biến cố liền trở nên vô cùng quạnh quẽ.

Thảm đỏ đổ đầy dầu mỡ và sáp nến.

Hoắc tướng quân định thần trở lại, trong lòng vẫn còn tràn đầy khiếp sợ.

Những gì mà ngày hôm nay Thẩm Nguyệt nói trong doanh trướng đã khiến cho ông ta mở rộng tầm mắt, khí phách của nàng khiến cho ông ta không thể không phục tùng.

Nàng đã sớm không còn là nàng công chúa được nâng niu chiều chuộng trong lòng bàn tay hoàng đế ngày xưa nữa.

Nếu muốn quật khởi, nàng chỉ có thể dựa vào chính mình.

Người ngoài chỉ có thể chỉ cho nàng một con đường rõ ràng, nếu nàng muốn đi đến cuối cùng và đạt được những gì mình muốn thì nàng phải tự mình bước về phía trước.

Nhưng nàng vẫn cao quý kiêu ngạo, kiên định dũng cảm như trước, không ai có thể khuất phục nàng được.

Hoắc tướng quân không khỏi xúc động đến rưng rưng nước mắt.

Công chúa có thể trưởng thành như ngày hôm nay thì tất cả những năm tháng nhẫn nhịn của bọn họ đều xứng đáng.

Hoắc tướng quân nói: “Thần sẽ tiễn công chúa trở về”.

Thẩm Nguyệt cảm thấy có chút mệt mỏi, lực bất tòng tâm, nàng xua tay nói: “Không cần, ngày mai tướng quân còn nhiều việc cần phải lo, tướng quân nên đi chuẩn bị sớm đi”.

Nói rồi nàng lại phất tay áo, quay đầu bước ra ngoài đại điện.

Ánh lửa chiếu sáng bóng dáng quật cường cứng cỏi của nàng.

Nàng sờ tay lên khóe miệng sưng tấy, không khỏi hít dài một hơi.

Cho dù không nhìn lại thì nàng cũng biết Tô Vũ đang đi phía sau lưng mình.