TRUYỆN FULL

Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần

Chương 547

Chương 547

Sát thủ nói: “Điều này ngươi để dành xuống hỏi Diêm Vương, bọn ta chỉ phụng mệnh hành sự, đem đầu của ngươi về bàn giao”.

Thấy Hạ Du vẫn chưa chịu qua, sát thủ đành dồn họ từng bước một.

Hạ Du có vẻ cuống quýt: “Ngươi muốn lấy đầu của ta chứ gì, nếu ngươi còn bước tới, ta sẽ không cho ngươi lấy đâu, ta sẽ nhảy từ đây xuống đấy!”

Túi xách đeo chéo 2 ngăn cực xinh, giá sốc không thể tin cho dịp cuối năm!

Top sản phẩm Shopee bán chạy: Nồi chiên không dầu siêu đỉnh, mẫu mã đẹp - Giảm đến 40%

Khung trang trí phòng ngủ, phòng tắm cực xinh yêu, style Hàn Quốc - Giá chỉ từ 9K!

Giấy thấm dầu RẺ NHẤT SHOPEE - Vật bất ly thân cho các cô nàng trong mùa hè để có 1 làn da không bóng nhờn!

“Ngươi tưởng rằng nhảy xuống là hết chuyện sao? Dù ngươi có tàn phế, ta vẫn có thể chặt đầu ngươi ra!”

Hạ Du lẩm bẩm: “Thẩm Nguyệt, làm thế nào đây, ta không câu giờ nổi nữa…”

Thẩm Nguyệt đột nhiên chỉ vào trong rừng cây, hô lên với tên sát thủ: “Ngươi xem đó là thứ gì!”

Xà phòng nghệ thiên nhiên siêu ưu đãi trên Shopee: Giảm mụn, mờ thâm, da căng mướt!

Viên tỏi Đức: Bảo vệ sức khỏe cho bố mẹ trọn vẹn nhất - Tăng sức đề kháng, chống đột quỵ - Sale cực rẻ Shopee!

Giấy thấm dầu RẺ NHẤT SHOPEE - Vật bất ly thân cho các cô nàng trong mùa hè để có 1 làn da không bóng nhờn!

Máy xông siêu tiện lợi và hiện đại giá chỉ hơn 39k, đảm bảo nhanh gọn lẹ, gia đình nào cũng nên có!

Tên sát thủ chỉ liếc mắt sang bên cạnh trong một thoáng chốc, Thẩm Nguyệt ra tay cực kỳ nhanh, lại là một cây trâm nữa phóng ra rất dứt khoát.

Tiếc rằng sát thủ đã đề phòng từ trước, vung kiếm chém cây trâm đứt làm hai, rơi ngay xuống đất.

Nhất thời gió trên đỉnh núi nổi lên, khiến cành cây đung đưa xào xạc.

Mùi tanh ngọt của lảng vảng trong không khí.

Sát thủ lập tức bị chọc giận, chỉ tiếc rằng gã vừa mới tiến thêm được hai biết nữa thì một thanh kiếm không biết từ phương hướng gì của rừng cây đột nhiên phóng ra, nhắm thẳng vào tên sát thủ cầm đầu.

Sát thủ thấy vậy, đành phải thối lui liên tục.

Thanh kiếm đó thình lình cắm vào nơi tên sát thủ vừa mới đứng, sâu đến vài tấc.

Sát khí đằng đằng.

Sát thủ quen với thanh kiếm đó đến mức không thể quen hơn được nữa, đó là kiếm của đồng bọn gã.

Thế nhưng bây giờ nó đã biến thành một đoạn kiếm gãy, vết máu trên lưỡi kiếm vẫn còn loang lổ, phản chiếu ánh sáng rợn người dưới ánh trăng.

Đừng nói tới sát thủ ở phía đối diện, đến cả ba người Thẩm Nguyệt trông thấy cũng hết hồn hết vía.

Thanh Hạnh thậm chí còn không chịu nổi mà hét lên.

Trái tim Thẩm Nguyệt đập điên cuồng, nàng nhìn theo hướng thanh kiếm bắn ra.

Giữa những tán lá lay động, một bóng người chậm rãi bước ra khỏi chỗ tối.

Y phục của hắn phất phơ theo gió, thon dài và thẳng tắp, mái tóc xõa trên vai trông có vẻ rối loạn.

Trong tay hắn cũng cầm một thanh kiếm giống như tên sát thủ đang dùng, không biết đã dính máu của bao nhiêu người, máu dính ở bên trên thậm chí có chỗ đã khô lại, khiến lưỡi kiếm đỏ ngầu.

Hắn như bước ra từ địa ngục, trong đôi mắt thanh lãnh chỉ toàn là sát ý nặng nề, mùi máu tanh trên cơ thể dường như thuận theo làn gió lọt vào khoang mũi của Thẩm Nguyệt, che hết mùi trầm hương vốn thuộc về hắn.

Thẩm Nguyệt trông thấy mà lồng ngực nóng ran.

Hạ Du trợn trừng hai mắt, không thể tin nổi, Thanh Hạnh ở bên cạnh run như cầy sấy.

Không ai có thể ngờ rằng, đại học sĩ ngày thường nho nhã lễ độ trói gà không chặt lại có thể khát máu đến vậy.

Đúng thế, người bước ra từ bên cạnh chính là Tô Vũ.

Đám sát thủ cũng chấn động.

Trước đó chúng chia nhau thành hai nhóm, một nhóm kiềm chân các thị vệ, một nhóm ra tay với mục tiêu.