TRUYỆN FULL

Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần

Chương 435

Chương 435

Khi ấy Liễu Mi Vũ tỉnh táo hơn hẳn, toàn thân ớn lạnh, nàng ta khiếp sợ: “Ngươi là ai! Ngươi muốn làm gì?”

Nàng ta muốn trốn chạy nhưng cơ thể vô lực, chỉ bị coi như “dục cự hoàn nghênh”.

“Đến lúc này rồi mà vẫn muốn tỏ vẻ trinh tiết? Hê hê, ở đây có ai trông thấy đâu!”

Bảng mắt 9 ô tông màu: Nâu - Cam - Vàng nhũ Siêu HOT TREND - Giá chỉ 20K!

Hộp vải đựng đồ siêu gọn gàng, chất liệu vải cứng, có nắp đậy - Giá chỉ từ 20K!

Khung trang trí phòng ngủ, phòng tắm cực xinh yêu, style Hàn Quốc - Giá chỉ từ 9K!

Giấy thấm dầu RẺ NHẤT SHOPEE - Vật bất ly thân cho các cô nàng trong mùa hè để có 1 làn da không bóng nhờn!

Gã đàn ông nói rồi túm lấy cổ chân của Liễu Mi Vũ, đè lên người nàng ta.

Nhuyễn ngọc ôn hương, quả thực khiến người ta mất hồn.

Mặt Nạ Chân dạng lột tẩy tế bào chết, giúp da chân mềm mại, trắng trẻo - Giảm đến 45%

Dụng cụ chà gót chân hàng nội địa Châu âu - Siêu mềm mại, chống nứt nẻ da - Giá sale cực rẻ!

Không thể bỏ qua: Thùng rác mini nắp lật hình chú mèo có tai cực cute và nhiều công dụng cho các nàng!

Top sản phẩm Shopee bán chạy: Nồi chiên không dầu siêu đỉnh, mẫu mã đẹp - Giảm đến 40%

Liễu Mi Vũ ban đầu còn giãy giụa, thế nhưng những va chạm nhỏ nhặt đó chỉ khiến tình triều cuồn cuộn, không thể nào quay đầu được nữa.

Nàng ta khó lòng khống chế khát khao của cơ thể, khi gã đàn ông đó xông vào bỗng chốc cảm thấy đủ đầy, nàng ta vừa khẽ rên rỉ vừa rướn người nghênh đón, không thể nào kiềm chế nổi.

Một bên là hoa viên có kịch hay mở màn, một bên là hậu viện kiều diễm, dâm loạn.

Sau đó Hương Lăng vội vội vàng vàng chạy tới hoa viên, hoảng hốt nói với Tần Như Lương đang tiếp đãi đồng liêu trên quan trường: “Không hay rồi tướng quân! Không thấy phu nhân đâu cả!”

Tần Như Lương nhíu mày với vẻ không vui: “Đang yên đang lành, làm sao mà không thấy đâu được?”

Hương Lăng nước mắt lã chã như mưa: “Hồi tối phu nhân uống chút rượu, không chịu nổi nên thấy váng đầu. Nô tì đi bưng canh giải rượu tới, đâu ngờ sau khi quay về không thấy phu nhân ở trong viện. Nơi nào có thể tìm nô tì cũng tìm hết rồi, thế nhưng không thấy bóng dáng phu nhân!”

Tần Như Lương bỗng chốc thấy cuống quýt.

Hắn ta không nên để Liễu Mi Vũ uống rượu.

Nếu nàng ta say rượu mà gặp chuyện gì thì phải làm sao, đi qua hoa viên sẽ tới một cái hồ rất lớn, nếu rơi vào hồ mà không lên tiếng cũng không ai phát hiện ra.

Thế là Tần Như Lương dẫn người đi tìm.

Quả thực không thấy ai ở Phù Dung Uyển, Tần Như Lương thậm chí còn phái người tới bên hồ tìm kiếm thử.

Những phu nhân quyến thuộc khác cũng không thể yên tâm tiếp tục xem kịch.

Hạ Du xem kịch trên đài đang đến lúc hứng thú nhất, bèn chọc chọc Hạ tướng ở bên cạnh, chỉ sợ thiên hạ không đủ loạn: “Lão đầu tử, không phải cha vẫn luôn mong chờ cơ hội nối “tình đồng liêu” với đại tướng quân sao, bây giờ ái thê của đại tướng quân mất tích, cha lại là người đứng đầu bá quan, nên tổ chức đội hình giúp hắn ta tìm kiếm nha”.

Hạ tướng trợn mắt: “Đây là chuyện nhà của người ta, đâu phải chuyện trên quan trường. Con nít con nôi, bớt vài câu đi!”

Hạ Du chớp chớp đôi mắt thuần khiết vô tội của mình: “Đúng là chuyện nhà, nhưng dù sao chúng ta cũng đến quý phủ làm khách rồi, nếu để xảy ra án mạng, hỉ sự biến thành tang sự, vậy thì lớn chuyện đó”.

Tuy rằng bình thường Hạ Du làm cha hắn ta rất đau đầu, nhưng Hạ tướng ngẫm nghĩ một hồi thấy hắn ta nói cũng không phải không có lý.

Thế là ông ta chủ động đứng dậy, huy động mọi người tham gia tìm kiếm.

Những phu nhân nhà quan kia ai cũng là “anh tài” hóng chuyện, tất nhiên không thể ngồi yên. Họ tụ tập thành từng nói, coi như đi dạo chơi vậy.

Hậu viện của phủ tướng quân bảo to thì cũng to đấy, một số viện tử trống không không có người ở sẽ do gia đinh đi tìm, các phu nhân cứ tìm ở nơi có ánh sáng là được.

Một nhóm phu nhân tới Hương Tuyết Uyển, thấy bên trong có ánh đèn.