Chương 789
Chuyện này còn phải xem gã thủ thành kia có phúc để nhìn cho kỹ hay không.
Thẩm Nguyệt sửa sang lại váy áo một chút sau đó vấn tóc lên bằng cây trâm bạch ngọc. Nàng hơi cúi người vẽ mày trước gương sau đó mới dùng đầu ngón tay bôi son hồng lên môi.
Mái tóc dài ngang lưng lõa xõa vài sợi từ vai xuống ngực làm tôn lên vóc dáng yêu kiều của nàng.
Bảng mắt 9 ô tông màu: Nâu - Cam - Vàng nhũ Siêu HOT TREND - Giá chỉ 20K!
Hộp vải đựng đồ siêu gọn gàng, chất liệu vải cứng, có nắp đậy - Giá chỉ từ 20K!
Khung trang trí phòng ngủ, phòng tắm cực xinh yêu, style Hàn Quốc - Giá chỉ từ 9K!
Giấy thấm dầu RẺ NHẤT SHOPEE - Vật bất ly thân cho các cô nàng trong mùa hè để có 1 làn da không bóng nhờn!
Thẩm Nguyệt đứng thẳng người, dáng vẻ yểu điệu cao gầy, từng cái nhíu mày cong môi của nàng dường như còn có thể khiến cho ánh dương ngoài cửa sổ trở nên ảm đạm hơn.
Khi Thẩm Nguyệt mở cửa phòng, nàng không ngờ Tô Vũ đã đợi nàng ở trong viện từ lâu.
Mặt Nạ Chân dạng lột tẩy tế bào chết, giúp da chân mềm mại, trắng trẻo - Giảm đến 45%
Dụng cụ chà gót chân hàng nội địa Châu âu - Siêu mềm mại, chống nứt nẻ da - Giá sale cực rẻ!
Không thể bỏ qua: Thùng rác mini nắp lật hình chú mèo có tai cực cute và nhiều công dụng cho các nàng!
Kệ xoay đa năng siêu thông minh, căn bếp nào cũng nên có - Giảm sốc 50% trên Shopee
Những cây bạch quả trong sân đã ngả vàng, một cơn gió nhẹ thổi qua liền có thể khiến cho không ít lá cây rơi xuống.
Những chiếc lá nhỏ hình rẽ quạt nhẹ nhàng quét qua góc áo Tô Vũ rồi rơi xuống đất.
Có hai phiến lá đã may mắn dừng lại ở trên y phục màu đen của hắn.
Tô Vũ nghe thấy tiếng mở cửa liền chậm rãi quay người lại.
Thẩm Nguyệt không ngờ sẽ gặp hắn ngay khi mở cửa cho nên không hề phòng bị.
Tuy nàng đã quen với việc đối đầu với sóng to gió lớn trên sàn diễn để tranh giành ánh hào quang, cho dù có bị vô số ánh mắt dán chặt vào cơ thể thì vẫn có thể thản nhiên như không.
Nhưng đây là lần đầu tiên Thẩm Nguyệt mặc loại trang phục này và đứng trước mặt Tô Vũ.
Màu đỏ tươi của bộ y phục làm tôn lên làn da trắng như tuyết của Thẩm Nguyệt, đường cong của ngực và eo cũng lộ ra dưới làn váy ôm sát, làn váy trầm xuống khiến dáng người nàng càng trông mảnh mai và quyến rũ hơn.
Nàng đứng ở trước cửa, không hiểu sao lại cảm thấy không ổn chút nào.
Ánh mắt Tô Vũ trở nên mờ mịt trong chốc lát, đôi mắt dài nhìn thoáng qua cơ thể của nàng rồi dừng lại trên bờ môi hồng của nàng, trầm giọng nói: “Nàng sẽ ăn mặc thế này đến yến tiệc sao?”
Thẩm Nguyệt kiềm chế suy nghĩ rối loạn của mình, giả vờ cụp mắt xuống bình tĩnh không nhìn hắn, đi ra ngoài vài bước rồi mới nói: “Bộ y phục này quả thật khiếm nhã, nhưng bây giờ ta cũng không còn y phục khác để thay”.
Tô Vũ đứng trước mặt nàng, lá bạch quả vàng rơi trên tóc Thẩm Nguyệt.
Một lúc lâu sau hắn mới giơ những ngón tay trắng thon dài lên cầm lấy lá bạch quả đưa cho Thẩm Nguyệt, trầm giọng nói: “Gã thủ thành đó muốn nhìn thấy nàng trong dáng vẻ này thì chết là đáng lắm”.
Trái tim của Thẩm Nguyệt đập rộn ràng, ánh mắt của nàng còn tươi sáng hơn cả những chiếc lá bạch quả vàng hay ánh nắng của mùa thu.
Nhưng nàng vẫn không muốn ngẩng đầu để Tô Vũ nhìn thấy.
Tô Vũ vén tóc trên vai Thẩm Nguyệt, những đầu ngón tay ấm áp kề sát tai nàng, tựa hồ như muốn vén hết tóc ở thái dương của nàng ra sau tai.
Thẩm Nguyệt nghiêng đầu, có chút ẩn nhẫn nói: “Một vừa hai phải thôi, có người đến rồi”.
Người vừa đến là hai nha hoàn trước đó, bọn họ canh thời gian và nghĩ rằng lúc này Thẩm Nguyệt hẳn đã tắm xong cho nên mới bước vào định thay y phục cho Thẩm Nguyệt.
Cho dù nàng không muốn bọn họ hầu hạ việc tắm rửa thì nàng cũng cần bọn họ hầu hạ việc ăn mặc chứ.
Nhưng vừa vào viện thì bọn họ đã thấy Thẩm Nguyệt và Tô Vũ đứng cùng nhau.