Thế nhưng, hắn còn chưa kịp bước ra khỏi đại môn thì Long Ngạo Thiên đã chặn ngang đường đi.
Lúc này, Lý Trường Sinh chậm rãi đứng dậy khỏi ghế, cất lời:
“Con người ai mà chẳng có tư tâm. Ngươi là đệ đệ của ta, ta đương nhiên cũng có tư tâm.”
“Chuyện này, ngươi đồng ý cũng phải đồng ý, không đồng ý cũng vẫn phải đồng ý.”
“Mấy vị bằng hữu của ta đều là thiên kiêu sát phạt quyết đoán. Chút thực lực ấy của ngươi, ở trước mặt bọn họ căn bản chẳng đáng nhắc tới.”
