Lưu Nhất Đao buông một câu bâng quơ, nhưng ánh mắt của Long Tịch lại nói lên tất cả.
Dường như bị nhìn đến mức mất tự nhiên, Lưu Nhất Đao tặc lưỡi: “Tuy thanh danh của Lưu Nhất Đao ta trong tu hành giới có chút tỳ vết, nhưng nhân phẩm thì vẫn có thể tin tưởng được.”
“Đã rủ các ngươi tới đây, ta chắc chắn sẽ không lừa gạt các ngươi đâu.”
Thấy Lưu Nhất Đao vỗ ngực cam đoan, Biệt Trần nhàn nhạt đáp: “Bớt nói mấy lời sáo rỗng đó đi.”
“Người khác có lẽ sẽ tin, nhưng chúng ta thì tuyệt đối không.”
