Phụt!
Hai thầy trò Quản Vọng và Ân Minh Ngọc không hẹn mà cùng ôm lấy ngực.
Bọn họ cảm thấy chính mình mới là người bị thương.
Sau mấy hơi thở, Quản Vọng hít sâu một hơi, nước miếng bay tứ tung, gầm lên với Lữ Thiếu Khanh: “Hỗn đản!”
“Mẹ kiếp...”
Phụt!
Hai thầy trò Quản Vọng và Ân Minh Ngọc không hẹn mà cùng ôm lấy ngực.
Bọn họ cảm thấy chính mình mới là người bị thương.
Sau mấy hơi thở, Quản Vọng hít sâu một hơi, nước miếng bay tứ tung, gầm lên với Lữ Thiếu Khanh: “Hỗn đản!”
“Mẹ kiếp...”
Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.
* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng
Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất