Một tiếng "tiền bối" vang lên khiến tất cả mọi người đều sững sờ.
Theo bản năng, họ nhìn về hướng ánh mắt của Lữ Thiếu Khanh.
Không một bóng người!
Đám người Trách Khải vô thức thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng Lữ Thiếu Khanh lại lên tiếng: "Vãi thật, tiền bối, người trốn chui trốn lủi như thế mà không thấy ngại sao?"
