Kế Ngôn vừa định hơi khom lưng thả lỏng, hít một hơi cho thông thuận, liền lập tức đứng thẳng người, bình tĩnh nhìn Lữ Thiếu Khanh xuất hiện trước mặt mình.
Lữ Thiếu Khanh cười híp mắt, liếc hắn từ trên xuống dưới, "Bộ dạng ngươi đúng là thảm thật."
"Ta mà tới chậm thêm một bước nữa, có khi ngươi đã bị đánh chết rồi nhỉ?"
Kế Ngôn bình thản đáp, "Nó đã bị ta giết."
Trong lòng hắn không khỏi âm thầm thấy may mắn.
