“Gào! Loài sâu kiến, ngươi là ai?” Trong bóng tối, thân thể Hoang Thần sừng sững vươn cao, tỏa ra khí tức ngập trời, tựa như một tôn ma thần.
Đôi mắt hắn đỏ rực, giữa màn đêm lại càng thêm đáng sợ.
Trên bề mặt cơ thể, thương tích chằng chịt, từng vết kiếm đan xen ngang dọc, máu đen thỉnh thoảng lại rỉ ra từ miệng vết thương, khiến người nhìn phải kinh tâm động phách.
Gương mặt Hoang Thần dữ tợn, gần như không còn nhìn ra hình dáng của nhân loại nữa.
Hắn nhìn chòng chọc Kế Ngôn, trong ánh mắt chất chứa kinh nghi, phẫn nộ, sợ hãi và đủ loại cảm xúc khác.
