Nhìn bộ dạng của Lữ Thiếu Khanh, mọi người đều cạn lời.
Quả nhiên là chẳng cần chút mặt mũi nào.
Lữ Thiếu Khanh lấy tay phải ôm ngực, tay trái ngoáy tai, nói với Lạc Sĩ, “Tim ta không tốt, ngươi nói lại một lần nữa xem.”
“Ngẫm cho kỹ rồi hẵng nói.”
Lạc Sĩ nhìn thẳng vào Lữ Thiếu Khanh, nghiêm túc, chậm rãi từng chữ một, “Ta cần ngươi giúp ta tới ba tầng trời phía sau Thập Tam Trọng Thiên.”
