"Sư phụ, đồ nhi cứ thấy có chỗ nào không đúng..."
Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho nhóm người Lữ Thiếu Khanh, Ân Minh Ngọc đi theo Quản Vọng ra ngoài, nói ra sự nghi hoặc trong lòng.
"Hắn lại tốt bụng như vậy sao?"
"Chắc chắn hắn có âm mưu gì đó?"
Ân Minh Ngọc cũng đã hiểu rõ phần nào tính cách của Lữ Thiếu Khanh. Đó là một gã mặt dày vô sỉ, không biết liêm sỉ là gì, hơn nữa còn là kẻ có thù tất báo.
