Quản Vọng nghiến răng, ánh mắt bất thiện nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh: “Đừng có làm bậy, nơi này gọi là long đàm hổ huyệt cũng không ngoa đâu. Phải dò xét cho kỹ càng rồi hãy tính.”
Lữ Thiếu Khanh bĩu môi khinh bỉ: “Ngươi không dám thì cứ nói toẹt ra!”
“Đúng, ta không dám đấy!” Quản Vọng thừa nhận ngay tắp lự, “Ta sợ chọc phải đại lão.”
“Đồ hèn, Quang Minh thành toàn sản sinh ra mấy kẻ nhát gan.” Lữ Thiếu Khanh càng thêm coi thường, sau đó chậm rãi bước lên phía trước.
“Làm cái gì đó?”
