Ánh mắt Quản Vọng tràn đầy vẻ nghi ngờ, cứ như đang nhìn một người xa lạ.
Lữ Thiếu Khanh tỏ vẻ không vui: "Ánh mắt đó của ngươi là có ý gì?"
"Đừng giả vờ nữa, tiểu nha đầu kia đã khai hết với ta rồi. Ngươi là cái tên xưa nay chẳng bao giờ tu luyện, chỉ thích ngủ." Quản Vọng không chút lưu tình vạch trần tẩy của Lữ Thiếu Khanh, "Ngươi mà đòi bế quan?"
"Là đi ngủ hay là muốn làm chuyện xấu?"
Quản Vọng mặt đầy cảnh giác, giọng điệu mang theo vẻ cầu khẩn: "Đồng hương, ta van ngươi đấy, ngươi đừng gây chuyện nữa có được không?"
