Mục Phảng lúc này mới hoàn hồn, kinh hãi quay đầu lại, ánh mắt chạm phải cái nhìn của Ân Minh Ngọc.
Ân Minh Ngọc chớp chớp mắt, lưu ảnh thạch trên tay theo bản năng rụt về phía sau.
Nhưng rất nhanh nàng lại đưa về chỗ cũ, tiếp tục ghi hình.
"A..."
Vẻ mặt Mục Phảng trở nên bi phẫn tột độ, hắn gầm nhẹ một tiếng, hệt như một con dã thú bị thương sau khi cầu hoan thất bại.
