“Đừng có mở miệng là kiến hôi, ngậm miệng cũng là kiến hôi,” Lữ Thiếu Khanh chẳng chút khách khí ngắt lời hắn, “Kẻ trốn chui trốn nhủi dưới lòng đất mới thực sự là kiến hôi.”
“Chắc ngươi chính là Trinh thần quân nhỉ?”
“Căn nhà này của ngươi ta rất ưng ý, phiền ngươi dọn ra ngoài cho!”
“À phải rồi, một viên gạch ở đây ngươi cũng không được động vào, động một cái là ta báo cảnh sát đấy!”
Không cần quan sát thêm nữa, vừa đặt chân đến đây, Lữ Thiếu Khanh đã biết nơi mà tên tiểu đệ chết tiệt kia chỉ dẫn chính là chỗ này.
