Mục đích thật sự, hóa ra lại là vì linh thạch.
Mọi người cảm thấy đầu óc choáng váng, nhất thời trong lòng có ngàn vạn lời muốn thốt ra nhưng lại nghẹn ứ ở cổ họng, chẳng thể nào nói nên lời. Cảm giác ấy khiến bọn họ muốn phát điên.
Vốn dĩ, họ cứ ngỡ Lữ Thiếu Khanh đang suy nghĩ cho vô số tu sĩ. Nào ngờ hắn lại buông một câu xanh rờn rằng làm vậy là vì linh thạch. Cảm giác ấy tựa như đang ngồi trên tàu lượn siêu tốc, khi lên đến đỉnh cao nhất lại phát hiện mình chưa thắt dây an toàn.
Thiều Thừa tức đến mức lại muốn giáng cho Lữ Thiếu Khanh một bạt tai.
Nhưng Lữ Thiếu Khanh đã lập tức biến mất tại chỗ: "Ta về đây, nghỉ ngơi vài ngày rồi bắt đầu làm việc..."
