Nhan Hồng Vũ và Lữ Thiếu Khanh nhìn nhau, chỉ một ánh mắt, Nhan Hồng Vũ liền biết mình có che giấu cũng vô ích.
Huống hồ nàng cũng không có ý định che giấu, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm túc, lại hành lễ với Lữ Thiếu Khanh lần nữa: "Xin Lữ công tử cứu Đông Châu!”
Lữ Thiếu Khanh khẽ lách mình, tránh đại lễ của Nhan Hồng Vũ.
Hắn hờ hững nói: "Ngươi quá coi trọng ta rồi."
"Ta đến thân mình còn lo chưa xong, cứu người thế nào được?”
