"Khóc đi!" Lữ Thiếu Khanh bĩu môi, chẳng hề biết thương hoa tiếc ngọc, khóc lóc gì chứ, hắn nào bận tâm.
"Ta chưa từng thấy ngươi khóc òa lên bao giờ, ngươi khóc cho ta xem, biết đâu ta sẽ nói cho ngươi."
Nghe hắn nói vậy, Tiêu Y ngược lại không thể khóc nổi.
Nàng mím môi, "Nhị sư huynh, cầu xin huynh.
Nhị sư huynh, huynh, huynh đừng ép muội cầu xin huynh."
