Tiêu Y gục đầu thẳng xuống bàn, nàng chỉ muốn đập nát cái bàn này.
Sống không còn gì luyến tiếc.
Quả nhiên, hai vị sư huynh mới là chân ái, ta chẳng qua chỉ là người ngoài mà thôi.
Phụ nữ gánh nửa bầu trời ư? Bắt ta ăn một nửa? Sao người không tự mình ăn hết đi? Tiêu Y mắt đẫm lệ nằm rạp trên bàn, nàng không muốn nói thêm lời nào nữa.
"Ủa, sao các ngươi còn chưa ăn? Ăn đi nào!" An Thiên Nhạn lại bưng thức ăn ra, nàng cũng ngồi xuống, nụ cười hiền hòa, từ ái và nhân hậu.
