Lữ Thiếu Khanh quả thực có chút lo lắng cho Kế Ngôn.
Hắn có thể khẳng định Kế Ngôn không có thời gian phòng, cũng chẳng có tiểu đệ quỷ chết giúp đỡ.
Kế Ngôn cũng lo lắng cho Lữ Thiếu Khanh, "Ta thấy ngươi nên lo cho bản thân thì hơn."
Lữ Thiếu Khanh cười nhạt, "Đọa Thần cỏn con, không đáng bận tâm."
Lữ Thiếu Khanh không cho rằng mình là thiên tài, nhưng hắn cũng không kém, càng không ngu dốt.
