Đã không còn sức tái chiến.
“Tin về Nam Nguyệt đã bị truyền ra ngoài, ta sẽ qua đó ngăn đám người có ý đồ xấu, tiện thể hộ pháp cho vị thiên kiêu kia.” Khâu sư muội lên tiếng, mũi chân đã điểm xuống đất, chuẩn bị vọt đi.
“Đứng lại.” Kỳ Hạc lạnh giọng quát, thanh âm khàn đặc.
Khâu sư muội khó hiểu nhìn người bên cạnh.
Chỉ thấy hắn lấy ra một đoạn đầu mâu rỉ sét, chăm chú nhìn Khâu sư muội rồi nói: “Sư muội cứ ở đây ra tay từ xa. Nếu sư muội dám rời khỏi ta, ta không ngại tự tay tiễn sư muội xuống hoàng tuyền.”
