“Đồng thúc, thúc nói xem loại người này tại sao lại có kỳ ngộ như vậy?”
“Ngươi ngưỡng mộ hắn à?” Đồng thúc hỏi.
“Thấy hắn không có ở đây ta mới nói thật, không phải ta cố ý nói khó nghe, nhưng nếu ta là hắn, ta chắc chắn không làm chuyện ngu xuẩn như vậy, nhiều linh nguyên thế không bằng tặng cho bằng hữu Kim Đan.” Hộ vệ trẻ tuổi thở dài một tiếng, nói: “Cũng chỉ nhân lúc hắn không có ở đây, chứ không ta cũng chẳng dám nói hắn ngu.”
Đồng thúc khẽ nói: “Ngươi vừa mới nói hắn ngốc, nhưng Tống Khánh đúng là vận may thật tốt, đương nhiên cũng có liên quan đến cách đối nhân xử thế của hắn.
“Đặt ngươi vào vị trí của hắn, ngươi cũng không thể trở thành bằng hữu của Kim Đan lão tổ được.”
