"Vương Khuê."
Làm xong xuôi mọi việc, Trần Phàm bước lên tường thành, nhìn Vương Khuê cười nói: "Từ giờ ông phụ trách cái Nhà kho này nhé."
"Để xảy ra sai sót gì là tôi hỏi tội ông đấy."
"Rõ!"
Vương Khuê đứng phắt dậy, ánh mắt lấp lánh vẻ phấn khích, ưỡn ngực hô to. Thủ kho? Đây là chức vụ quan trọng chứ đùa đâu, toàn bộ tài nguyên ra vào trại đều phải qua tay ông, tầm quan trọng không cần nói cũng biết.
