"Lại tới nữa hả!"
Trần Phàm nghe tiếng thì biến sắc, dáo dác nhìn ra ngoài thành một vòng cũng chẳng thấy nữ quỷ nào, sau đó mới phát hiện là Đại Ngư đang gọi hắn từ phía sau. Trong mắt cô bé tràn ngập nỗi sợ hãi, nhưng lại ánh lên vẻ kiên định lạ thường.
Hắn lập tức hiểu ra suy nghĩ của Đại Ngư.
"Từ từ, đừng vội..."
Trần Phàm đoán được Đại Ngư định làm gì, vội kéo cô quay đầu chạy về phía bức tường thành mới xây. Hắn nhận ra mục tiêu tấn công chính của mấy tên này là mình, không thể chạy lung tung sang chỗ khác được.
