“Đúng rồi, Đại Vương.”
Giữa tiếng hô vang như sóng trào, lão quỷ đứng bên chân Cửu Ngũ chợt nhớ ra gì đó, ngập ngừng hỏi: “Phàm Vực chắc không tìm được tới đây đâu nhỉ?”
Cửu Ngũ vốn đang vui vẻ, nghe vậy thì vô thức rùng mình, trong mắt thoáng hiện vẻ sợ hãi.
Phàm Vực...
Bây giờ cứ nghe thấy hai chữ này là hắn lại phản xạ có điều kiện.
