“Không sao.”
Trần Phàm đi tới trước Tế đàn trong Uẩn Linh Các, vẻ mặt phức tạp nhìn Thiếu Thu đang rõ ràng ở trong trạng thái rất tệ. Hắn im lặng một lát rồi mới quay sang nhìn Tề Nguyệt ở bên cạnh: “Cậu nói với cậu ấy chưa?”
“Vẫn chưa.”
Tề Nguyệt lắc đầu, hơi chần chừ: “Tôi vẫn chưa biết nên nói với hắn thế nào. Nhìn hắn bây giờ tinh thần không ổn lắm, tôi sợ nói ra rồi hắn chịu không nổi.”
“Có gì thì vẫn phải nói.”
