Nham đảo.
Rìa hòn đảo cao hơn mặt biển mười mấy mét, bao quanh là những vách đá dựng đứng gần như thẳng tắp. Sóng biển vỗ đập vào vách đá bọt tung trắng xóa, sắc trời cũng đang dần sập tối.
Cả hòn đảo trơ trọi nằm giữa biển khơi, hệt như một thứ đồ bị vứt bỏ.
Trên đời này có hai khoảnh khắc khiến con người ta thấy cô đơn nhất.
Một là ngủ trưa một giấc đến tận sáu, bảy giờ tối, tỉnh dậy thấy trong nhà trống không, bên ngoài đường phố lại văng vẳng vọng vào tiếng ồn ào náo nhiệt.
