“Miễn là Giang Bắc Thành chưa bị xóa sổ trong mùa mưa này.”
“Chỉ cần một đêm thôi, tôi đảm bảo kiếm đủ Quỷ Thạch mời các ông đi đập phá xả láng.”
“Cũng ra gì đấy nhỉ, Vương Ma Tử.” Chu Mặc cười hề hề nhìn hắn, gạt tấm ván gỗ sang một bên, vươn vai rồi nằm vật xuống.
“Thôi ngủ đi, mai còn dậy cày cuốc. Giờ này còn tâm trí đâu mà tính chuyện chơi bời, cứ sống qua được cái mùa mưa này đã rồi tính tiếp.”
Hắn chẳng nghi ngờ gì bản lĩnh của Vương Ma Tử. Nói khó nghe thì bọn họ giờ đúng là sa cơ lỡ vận, nhưng kẻ từng làm Trạm trưởng ở chốn hoang dã này sao có thể là hạng xoàng?
