Lặng im hồi lâu, giữa đất trời chợt vang lên một thanh âm.
“Ngươi không nên đến đây.”
Ngụy Chiêu bình thản nói: “Tình hình đã có vài biến đổi, ta không thể không tới.”
Trong bảo kính trên pháp đàn, từng luồng khí xám trắng tràn ra, rơi xuống người lão giả.
Lão khẽ mở mắt, ánh nhìn đáp xuống người Ngụy Chiêu, tựa như phải rất lâu sau mới hoàn hồn: “Nói đi!”
