“Ồn ào!” Cố Nguyên Thanh liếc y một cái, vị trưởng lão kia lập tức ngửa đầu phun máu, từ trên không trung rơi thẳng xuống.
Giữa không trung, một luồng khí xám trắng hiện ra, hóa thành hình người, chính là Ngụy Chiêu.
Ngụy Chiêu lạnh lùng nói: “Cố Nguyên Thanh, ngươi cũng là đại tu, hà tất phải làm khó đám tiểu bối này?”
Cố Nguyên Thanh bình thản đáp: “Cho nên y vẫn còn sống.”
Ngụy Chiêu nhìn chằm chằm Cố Nguyên Thanh, nói: “Vậy ngươi nói đi, lần này đến rốt cuộc là muốn gì?”
