Trong hư ảnh, một giọt máu bỗng hiện ra.
Nó lơ lửng nơi vị trí trái tim của hư ảnh. Giữa quang hoa lưu chuyển, từng sợi tơ nhỏ mảnh từ trong giọt máu vươn ra, đan xen chằng chịt, phác họa thành từng đường kinh mạch, từng khúc xương cốt, từng tấc huyết nhục.
Nhục thân trùng tố!
Mọi người nín thở chăm chú nhìn.
Nhục thân ấy từ không thành có, từ hư hóa thực, từ mơ hồ đến rõ ràng, toàn bộ quá trình cũng chỉ kéo dài chừng một chén trà.
