Các đại tu sĩ chính đạo cùng nhau đến thăm.
Cố Nguyên Thanh đích thân rời đảo nghênh đón, dẫn bọn họ vào trong Thanh Bình Động Thiên.
Linh Bảo Tôn Giả nhìn thấy cảnh tượng trong động thiên, cảm thán: “Động thiên bực này, quả thật là đoạt thiên địa chi tạo hóa.”
Cố Nguyên Thanh cười đáp: “Linh Tôn quá khen rồi. Các phúc địa của tông môn chính đạo, e rằng chẳng nơi nào thua kém Thanh Bình Động Thiên của ta đâu.”
Linh Bảo Tôn Giả xua tay: “Sao có thể giống nhau được. Cố đạo huynh sau này cũng đừng gọi ta là Linh Tôn nữa, tiếng gọi ấy khiến lão hủ toát mồ hôi hột. Chỉ là một kẻ Hỗn Thiên Bất Tử, nào dám xưng tôn trước mặt đạo huynh.”
