Đúng vậy, người ra nghênh đón chính là Lý Diệu Huyên. Nàng là đạo lữ của Cố Nguyên Thanh, cũng là người duy nhất trên Càn Nguyên Đảo, ngoài Cố Nguyên Thanh ra, có tư cách đối thoại ngang hàng với Linh Tôn và những người khác.
"Thì ra là Diệu Huyên trưởng lão, hử, ngươi đã trở thành Hỗn… Nếu bản tôn không đoán lầm, lần trước người độ Hỗn Thiên Bất Tử chi kiếp trong tu hành giới này chính là đạo hữu phải không?" Linh Tôn ôm quyền, trong mắt chợt lóe lên tinh quang.
Lý Diệu Huyên không hề phủ nhận: "Tôn giả tuệ nhãn như đuốc!"
Nàng tuy đã đạt đến cảnh giới Hỗn Thiên Bất Tử nhiều năm, nhưng trên Vực Ngoại Chiến Trường lại rất ít khi thật sự ra tay, cũng dùng bí bảo thu liễm khí tức, không ngờ lần này gặp mặt lại bị Linh Tôn nhìn thấu.
Bất quá, nàng của bây giờ cũng không cần che giấu điều gì. Trước kia là lo lắng cây cao hơn rừng sẽ bị gió quật, dẫn tới biến cố, nhưng bây giờ có Cố Nguyên Thanh ở đây, căn bản không đến lượt người khác chú ý đến nàng.
