Vì thế, Tần Dịch, vị quân tử chính nhân không hề dao động, lập tức lắc đầu, nói: “Tại hạ và Mã tỷ tuy xem như hợp ý, nhưng dù sao cũng chỉ mới quen biết. Cô nam quả nữ cùng cưỡi chung một con ngựa, nếu để người khác trông thấy, khó tránh khỏi bị đàm tiếu. Tại hạ thấy chuyện này thật sự không ổn, vẫn nên thôi đi thì hơn!”
Mã Hiểu Dung vừa nghe, lập tức lắc đầu: “Chỉ cần công tử bằng lòng, nô gia nào bận tâm người khác nhìn thế nào? Huống hồ trên đường từ Vân thành đến Tố thành vốn hiếm người qua lại, cho nên dù chúng ta...”“Mã tỷ, chuyện này tại hạ còn phải suy nghĩ thêm!”
Tần Dịch vội vàng cắt ngang ảo tưởng của Mã Hiểu Dung. Nàng không để tâm lời đàm tiếu, ấy là vì tuổi xuân đã qua nửa, còn thanh danh gì đáng nói? Còn hắn vẫn là một thiếu niên chưa thành thân, danh tiếng của hắn đáng giá lắm!
Nhưng Tần Dịch vẫn không trực tiếp từ chối Mã Hiểu Dung. Cũng không phải hắn muốn lạt mềm buộc chặt, hay còn có ý nghĩ gì khác với nàng, mà chủ yếu là vì hắn hiểu, trên đời này chưa bao giờ có chuyện vô duyên vô cớ mà ân cần.
Từ lúc gặp hắn đến giờ, Mã Hiểu Dung đã chủ động đến mức đáng ngờ, chủ động tới nỗi ngay cả Tần Dịch cũng cảm thấy nàng có vấn đề.
