Thấy Tống Khanh Phù bỗng bật khóc thành tiếng, Cổ Nguyệt Dung giật nảy mình: “Khanh Phù, muội sao vậy?”
Cổ Nguyệt Dung cũng chưa từng gặp cảnh này. Dù bản thân nàng cũng là nữ nhân, nhưng đột nhiên thấy một nữ nhân khóc ngay trước mặt, nàng lại luống cuống chẳng khác gì nam nhân, vội vàng dịu giọng an ủi: “Sao tự dưng lại khóc? Chẳng lẽ... muội không muốn gả vào Tần gia?”
Cổ Nguyệt Dung hỏi vậy cũng là chuyện thường tình. Dù sao khi nãy Tống Khanh Phù chỉ hơi căng thẳng một chút, còn chưa đến mức phải bật khóc. Vậy mà sau khi nghe nàng nói đồng ý cho bước qua cánh cửa Tần gia, Tống Khanh Phù lại khóc nức lên, bởi thế nàng mới buột miệng hỏi như vậy. Chỉ là trong lòng nàng vẫn cảm thấy chuyện ấy không thể nào, bởi với Tống Khanh Phù mà nói, đây hẳn phải là điều nàng hằng mong mỏi mới đúng.
Quả nhiên đúng như dự liệu, Tống Khanh Phù vừa nghe vậy liền gật đầu lia lịa, nghẹn ngào nói: “Muội muốn... muội thật sự rất muốn... Cổ tỷ tỷ... muội nằm mơ cũng muốn được bước vào cửa Tần gia...”
Đó quả thực là tiếng lòng của Tống Khanh Phù. Chỉ cần có thể bước vào cửa Tần gia, nàng cam lòng làm bất cứ chuyện gì!
