“Nhưng may mà vào thời điểm ấy, mẫu hậu cũng kéo được những phi tử khác về phe mình, nhờ vậy mới ngăn được thế công của Lưu quý phi! Mà tình cảnh hiện giờ của Nguyệt Dung tỷ tỷ, chẳng phải rất giống với mẫu hậu năm đó sao?”
...
Thấy Cổ Nguyệt Dung nhíu mày trầm ngâm, Lam Tịch công chúa càng tin rằng những lời mình nói đã chạm đúng tâm sự của nàng, bèn nói tiếp: “Thật ra bây giờ Chúc Tưởng Nhan chỉ qua lại với Tống Khanh Phù thì cũng chưa đáng sợ, bởi suy cho cùng hai người họ vẫn là vô danh vô phận. Còn Nguyệt Dung tỷ tỷ lại có nhất chỉ hôn ước với Tần Dịch, sau này ắt sẽ là đại phòng, căn bản không cần e ngại.”“Nhưng Nguyệt Dung tỷ tỷ chớ quên, ngoài tỷ ra, bên cạnh Tần Dịch còn có Ninh Hoàn Ngôn! Hơn nữa, chiều nay ta đã nói với tỷ rồi, Tần Dịch từng nói với hoàng huynh rằng hắn muốn tỷ và Ninh Hoàn Ngôn đều là đại phòng chính thê! Tuy chuyện này cuối cùng có thành hay không còn chưa nói chắc được, nhưng trong lòng Tần Dịch, ít nhất địa vị của Nguyệt Dung tỷ tỷ và Ninh Hoàn Ngôn là ngang nhau.”
“Nhưng đó cũng chỉ là lúc này thôi. Nếu sau này Chúc Tưởng Nhan, Tống Khanh Phù và những người khác đều đứng về phía Ninh Hoàn Ngôn, vậy thì ngày ngày Tần Dịch ở bên họ, tai nghe mắt thấy mãi, phần lượng của Ninh Hoàn Ngôn trong lòng hắn nhất định sẽ vượt qua Nguyệt Dung tỷ tỷ. Đến khi ấy thì hỏng mất!”
“......”
