Tể tướng phủ, thiện sảnh.
Khi Tần Dịch trở về, cơm canh đã chuẩn bị gần xong, sau đó mấy người cùng chuyển sang thiện sảnh.
Cổ Trường Tùng đã sớm ngồi chờ. Cổ Nguyệt Dung và Lam Tịch công chúa ngồi hai bên lão, còn Tần Dịch ngồi cạnh Cổ Nguyệt Dung, Chúc Tưởng Nhan thì ngồi cạnh Lam Tịch công chúa. Ngay lúc Chúc Tưởng Nhan vừa đến gần, Lam Tịch công chúa chợt ngửi thấy một mùi hương quen thuộc, lập tức kinh ngạc nhìn nàng một cái.
Chỉ trong chớp mắt, vô số hình ảnh lướt qua đầu Lam Tịch công chúa, đồng thời nàng cũng liên tưởng tới không ít chuyện khó mà tin nổi. Chỉ là, trong tình cảnh lúc này, những chuyện ấy tuyệt đối không thể nói ra. Ánh mắt nàng lưu chuyển, hiển nhiên đang suy tính điều gì đó.
Chúc Tưởng Nhan lại không nghĩ nhiều, chỉ mỉm cười với Lam Tịch công chúa. Nàng đâu biết rằng, chỉ một lần lướt qua như thế, Lam Tịch công chúa đã nảy sinh nghi ngờ và đề phòng với nàng.
