Nắng ấm chan hòa, gió nhẹ hiu hiu.
Cổ Nguyệt Dung vừa tan triều, ngồi trong xe ngựa, tay cầm những vần thơ được chép lại suốt đêm sau khi trở về Tể tướng phủ, cẩn thận đọc.
Miệng nàng còn ngân nga một khúc nhạc không tên, trông vô cùng thảnh thơi, thoải mái.
“Tiểu thư, tâm trạng của người có vẻ tốt quá.”
Bội Lan đứng bên cạnh thấy tiểu thư nhà mình hiếm khi vui vẻ như vậy cũng bất giác mỉm cười.
“Có sao? Đâu có?”
Cổ Nguyệt Dung vẫn dán mắt vào những vần thơ trên giấy Tuyên, lẩm bẩm một mình.
“Còn nói là không có, miệng tiểu thư sắp ngoác đến tận mang tai rồi kìa!”
Đêm qua vì thân phận nên Bội Lan không được tham gia thi hội.
Lúc Cổ Nguyệt Dung về đến phủ thì nàng đã gần ngủ say nên không hề hay biết chuyện gì đã xảy ra.
Nhưng hôm nay khi đi theo Cổ Nguyệt Dung lên triều, trong lúc đợi nàng vào cung, Bội Lan buồn chán ngồi trong xe ngựa thì nghe được đám phu xe của các phủ khác tụ tập bàn tán về chuyện thi hội đêm qua.
Bấy giờ Bội Lan mới hiểu tại sao tiểu thư lại vui vẻ đến thế.
Nàng cũng ghé đầu qua, liếc nhìn những vần thơ rồi lại nhìn Cổ Nguyệt Dung, cố ý trêu chọc: “Hai tình nếu được bền lâu, cần chi sớm tối bên nhau? Viết hay thật đấy, đây là do Lý Mộ Bạch công tử đêm qua đặc biệt viết cho tiểu thư sao?”
Nghe vậy, Cổ Nguyệt Dung khẽ nhíu mày, bĩu môi nói: “Lý Mộ Bạch đó ngoài việc khôn lỏi, than thở sầu não ra thì còn làm được gì nữa? Thơ ca hay thế này, hắn có thể viết ra được sao?”
“Ồ? Không phải Lý công tử sao? Vậy chắc chắn là Từ công tử rồi! Hắn đối với tiểu thư cũng đặc biệt si tình, nên đã viết bài từ này tặng tiểu thư sao?”
“Cũng không phải…”
Cổ Nguyệt Dung còn muốn giải thích thêm, nhưng khi thấy đôi mắt cong như trăng lưỡi liềm của Bội Lan thì mới nhận ra mình đang bị trêu!
Nàng bèn cất tờ giấy Tuyên đi, giả vờ giận dỗi: “Hay cho ngươi, to gan thật rồi, dám lấy tiểu thư ra trêu chọc à? Chẳng phải ngươi thấy thơ này hay lắm sao? Về phủ rồi chép mỗi bài một trăm lần cho ta!”
“Tiểu thư, Bội Lan biết lỗi rồi!”
Bội Lan cuống quýt kéo tay Cổ Nguyệt Dung cầu xin, sau đó lại hỏi: “Tiểu thư, thơ ca này thật sự do Tần công tử viết sao?”
“Ừm.”
Cổ Nguyệt Dung khẽ gật đầu, khóe môi bất giác cong lên.
“Tần công tử không phải vẫn luôn ở Hoài Dương huyện sao? Sao lại có thể viết ra được những vần thơ hay như vậy?”
Bội Lan có chút thắc mắc.
“Chuyện này có gì lạ đâu? Từ xưa đến nay anh hùng không hỏi xuất thân, huống hồ Tần bá phụ khi còn trẻ cũng đã rất tài hoa, hắn chẳng qua chỉ là trò giỏi hơn thầy mà thôi!”
“Tiểu thư, vậy bài từ này là Tần công tử viết cho người sao?”
“Đừng nói bậy, hắn còn muốn từ hôn với ta kia mà!”
“Từ hôn chẳng qua là do Cổ phu nhân ép buộc, tấm lòng của hắn đối với tiểu thư hẳn là thật, nếu không sao có thể viết ra được những câu từ như vậy? 『Hai tình nếu được bền lâu, cần chi sớm tối bên nhau』… Đây không phải là đang nói về hai vị sao?”
“…”
Dù Cổ Nguyệt Dung có định lực tốt đến đâu, giờ phút này cũng có chút đỏ mặt tim đập.
Nàng đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc, giả vờ bình tĩnh nói: “Chuyện này ai mà biết được?”“……”
Đúng lúc này, xe ngựa thắng gấp, Cổ Nguyệt Dung ngã vào lòng Bội Lan, vừa định hỏi chuyện gì đã xảy ra thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc mà lại khiến lòng người rối loạn.
“Dừng lại!”
…
Cổ Nguyệt Dung vén rèm lên, liền thấy Tần Dịch đang đứng trước xe.
“Cổ tiểu thư, tại hạ tìm người… có chút chuyện.”
Tần Dịch thấy Cổ Nguyệt Dung, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng đặt xuống được — nếu trong xe này không phải là Cổ Nguyệt Dung mà là Cổ phu nhân, Tần Dịch đã chuẩn bị co giò bỏ chạy rồi.
“Tiểu thư, để Tần công tử lên xe đi!”
Bội Lan nháy mắt ra hiệu với Cổ Nguyệt Dung: “Chuyện này mà nói giữa đường thì không hay, dễ bị người khác nghe thấy rồi lại đàm tiếu!”
“……”
Được Bội Lan nhắc khéo như vậy, tim Cổ Nguyệt Dung bắt đầu đập loạn.
“Được, ngươi lên xe đi!”
“……”
Thật ra chỉ là vài câu đơn giản, Tần Dịch không ngờ Cổ Nguyệt Dung lại muốn hắn lên xe, nhưng bụng bảo dạ đường phố đông người lắm chuyện, có lẽ nàng có điều lo ngại.
Xa phu nhận ra thiếu niên trước mắt, biết hắn và tiểu thư nhà mình vẫn còn hôn ước nên dĩ nhiên không ngăn cản, nhìn Tần Dịch lên xe ngựa.
Mà Bội Lan cũng rất biết ý, bước ra khỏi xe, cùng xa phu ngồi bên ngoài, khẽ giật dây cương, xe ngựa chậm rãi lăn bánh.
“Ngươi tìm ta… làm gì?”
Nói đến cuối cùng, Cổ Nguyệt Dung lại có chút điệu bộ e thẹn của thiếu nữ, đầu cũng cúi thấp xuống.
“Cổ tiểu thư, tại hạ tìm người là vì ba ngàn lượng bạc kia.”
“……”
Lời này vừa thốt ra, trong xe chìm vào tĩnh lặng kéo dài.
Cổ Nguyệt Dung vạn lần không ngờ, hắn chặn xe ngựa giữa đường mà chỉ để… đòi nợ?
Mấu chốt là chủ nợ còn không phải mình!
Tay nàng siết chặt vào nhau, chau mày nói: “Ngươi tìm ta, mưu cầu… chỉ có mỗi chuyện này thôi sao?”
“Ừ…”
Tần Dịch thầm nghĩ, chứ còn mưu cầu cái gì nữa?
Mưu cầu ngươi xinh đẹp? Hay mưu cầu ngươi thân hình tuyệt đỉnh?
Nhưng đối với Tần Dịch hiện tại, nữ sắc với hắn, không đáng một đồng.
“Vậy ngươi xuống xe đi.”
Hơi thở của Cổ Nguyệt Dung trở nên có chút dồn dập, trong lòng vẫn tự nhủ không được nổi giận, phải bình tĩnh.
“Ấy đừng, Cổ tiểu thư, chúng ta nói chuyện một chút! Dù sao hôm qua cũng là người dẫn ta đi tìm Lam Tịch công chúa, nếu không ta cũng chẳng thể bán thơ cho nàng ấy!”
Cổ Nguyệt Dung nghe vậy, ngẩng đầu lên, cười như không cười nói: “Không phải là bằng hữu nữ giả nam trang nữa à? Biết nàng ấy là công chúa rồi sao?”
Tần Dịch gật đầu, mặt không đổi sắc nói: “Phải, tối qua về nghĩ lại, ta đã đoán ra thân phận của Lam Tịch công chúa rồi.”
Cổ Nguyệt Dung bĩu môi nói: “Đã biết rồi thì đi mà tìm!”
Nói xong lại khẽ cười một tiếng: “Ồ, suýt nữa thì quên, ngươi không vào được Hoàng cung, hay để ta đưa ngươi vào, ngươi đi tìm nàng ấy mà đòi nợ?”
“……”
Tần Dịch không ngốc, chạy vào Hoàng cung tìm công chúa đòi nợ ư?
E là chưa tìm được người, cái đầu đã không còn rồi.
“Cổ tiểu thư, người đừng trêu chọc ta nữa, nếu ta có cách tìm được Lam Tịch công chúa thì cớ sao lại đến tìm người?”
Nghe lời này, Cổ Nguyệt Dung càng thêm tức giận, hóa ra là hết cách rồi mới đến tìm mìnhVì vậy, nàng xua tay nói: “Bây giờ ta không muốn nói chuyện với ngươi.”
“Vì sao?”
“Bởi vì bây giờ tâm trạng ta không tốt.”
Cổ Nguyệt Dung nói một cách nghiêm túc: “Một khi tâm trạng không tốt, ta sẽ không muốn nói chuyện với ai cả.”
“…”
Hai người nói chuyện không lớn tiếng, cho dù Bội Lan ở bên ngoài xe ngựa cố tình vểnh tai nghe, cũng không nghe được nhiều.
Nhưng câu “tâm trạng không tốt” này thì nàng vẫn nghe rõ, trong lòng không khỏi thắc mắc, rõ ràng vừa rồi tâm trạng của tiểu thư rất tốt, sao đột nhiên lại tệ đi rồi?
Xem ra, nhất định là Tần công tử đã chọc giận nàng rồi…
Tần Dịch bèn hỏi: “Khi nào tâm trạng của Cổ tiểu thư mới tốt lên được?”
“Không biết.”
Tần Dịch nghĩ bụng, có lẽ cách hỏi của mình không đúng.
“Vậy làm sao để tâm trạng của Cổ tiểu thư tốt lên?”
“…”
Quả nhiên, nghe lời này, Cổ Nguyệt Dung nhướng mi, nhìn hắn nói: “Trò chuyện với ta một lát, có lẽ tâm trạng của ta sẽ tốt hơn.”
“…”
————