Nhưng làm vậy lại sơ hở trăm bề. Ví như, làm sao Tần Dịch dám chắc Lãnh Phi chính là hung thủ sát hại Túc Vương? Suy cho cùng, Lãnh Phong vốn là tử sĩ bên cạnh Túc Vương, số người từng nhìn thấy bộ mặt thật của y đếm trên đầu ngón tay. Thêm nữa, tại sao Ngụy Hoành Hoa lục soát lâu như vậy mà không phát hiện ra tung tích Lãnh Phi, kết quả Tần Dịch vừa đến lại tình cờ đụng độ?
Đến lúc đó, mũi dùi dư luận kiểu gì cũng chĩa thẳng vào đầu Tần Dịch, bởi vậy phương án này hoàn toàn không khả thi.
Cách thứ hai chính là mang thi thể Lãnh Phi đi giấu chỗ khác. Dù sao nơi này cũng quá gần dịch trạm Tam Thanh sơn, chưa nói đến chuyện quan binh lục soát, mà ngay cả bá tánh quanh vùng thỉnh thoảng cũng đi ngang qua đây. Chi bằng đem cái xác này vứt vào tận sâu trong rừng rậm Tam Thanh sơn. Chốn rừng thiêng nước độc, dã thú hoành hành, người bình thường tuyệt đối sẽ không bén mảng tới.
Ném thi thể Lãnh Phi vào sâu trong rừng, chưa đầy hai ngày sau, cái xác chắc chắn sẽ bị mãnh thú trong núi cắn xé sạch sẽ. Đến lúc đó, cho dù có người vô tình phát hiện ra thì cũng chỉ thấy một đống xương trắng bợt mà thôi.
Nghĩ đến đây, Tần Dịch cảm thấy cách này rất ổn!
