Những kẻ ngấm thuốc chậm hơn một chút bắt đầu nhận ra điều bất thường, nhưng còn chưa kịp phản ứng thì cũng đã nối gót hôn mê bất tỉnh.
Thôi Tinh Thần cũng nhận ra mình đã trúng kế. Hắn muốn bỏ chạy, kết quả vừa quay đầu lại đã thấy Tôn Dao và Điền Hạo ngất lịm từ lúc nào. Nên vứt bỏ sư đệ sư muội để tự mình thoát thân, hay là mang theo bọn họ cùng trốn đây?
Trong lúc còn đang do dự, dược lực trong người Thôi Tinh Thần cũng bắt đầu phát tác, ngay sau đó hắn đã hôn mê bất tỉnh.
Đến khi tỉnh lại lần nữa, thì đã là lúc này.
Tần Dịch cười xua tay, nói: “Thôi công tử không cần phải cảm tạ ta, dẫu sao ta cứu người khác cũng là cứu, tiện tay cứu thêm một người cũng chẳng sao. Chỉ là không biết sau chuyện này, Thôi công tử có rút ra được bài học nào không. Giả sử ngươi ra ngoài một mình thì thôi đi, cùng lắm chết là hết chuyện. Nhưng ngươi còn dẫn theo cả sư đệ sư muội, làm việc gì cũng phải nghĩ đến sự an toàn của bọn họ trước tiên, ngươi nói xem có đúng không?”
