Thịnh Bình năm thứ tám, mùng bảy tháng tám.
Tại hậu sơn Vô Tướng các, có một tòa các lầu đứng sừng sững cô độc. Lầu cao ba tầng, nối liền với chân núi bằng những bậc thang đá xanh trải dài uốn lượn.
Nơi này gọi là Vô Ưu Lâu, là chốn bế quan thanh tu của đệ tử Vô Tướng các. Lầu tọa lạc nơi hậu sơn, lại có người canh giữ nghiêm ngặt nên không gian tĩnh mịch vô cùng.
Phàm là đệ tử trong các sắp sửa đột phá cảnh giới, hoặc muốn tu luyện công pháp mới, đa phần đều sẽ chọn đến đây tĩnh tu. Ở trong tòa lầu yên tĩnh này, tâm thần có thể bình ổn đến mức tối đa, đạt đến trạng thái vô hỉ vô ưu, từ đó giúp việc tu luyện làm ít công to, nhanh chóng đột phá tu vi.
Cái tên Vô Ưu Lâu cũng từ đó mà ra.
