Thanh thủy xuất phù dung,
Thiên nhiên khứ điêu sức.
Dùng hai câu thơ này để hình dung Ninh Hoàn Ngôn lúc này quả thực vô cùng thích hợp.
Làn da tựa ngọc, mái tóc như thác đổ, nàng đứng dậy, dòng nước từ trên đầu theo cần cổ trôi xuống, vượt qua núi non trùng điệp, tìm cỏ vào hang, chảy xuống dưới, phát ra tiếng tí tách vui tai.
Nàng cũng chẳng màng nhiều, bước nhanh ra khỏi ôn tuyền, lau sơ bọt nước trên người rồi thay bộ y phục mà các nữ đệ tử đã chuẩn bị sẵn.
