Tiểu nhị lại tiếp lời: “Có lẽ công tử đang nghĩ, mở quán ở đâu mà chẳng là mở, cớ gì nhất định phải đến tận nơi này? Ta với công tử không thân chẳng quen, vì sao lại phải giúp các người?”
“Kỳ thực, chúng ta cũng không phải có lòng tốt, đương nhiên càng chẳng phải có ác ý. Chúng ta chỉ muốn kiếm thêm chút ngân tử mà thôi. Dù sao, người có thể đến được nơi này, hoặc muốn lên núi hái tuyết liên, đều là những kỳ nhân dị sĩ như công tử, xem tiền tài rất nhẹ. Còn nếu mở quán ở nơi khác, một năm làm lụng vất vả cũng chẳng kiếm được bao nhiêu. Chi bằng tới đây, chỉ tiếp đãi một mình công tử thôi, số ngân tử kiếm được đã hơn hẳn cả tháng buôn bán ở chỗ khác. Quan trọng nhất là còn nhàn thân.”
Nghe xong lời ấy, Tần Dịch im lặng. Chỉ riêng tiền trọ đã là một trăm lượng ngân tử, đúng là kiếm tiền thật!
Sau đó, Tần Dịch lại nhìn sang hồng kiểm nữ tử cùng năm tráng hán ngồi bàn bên cạnh nàng, trong lòng thầm nghĩ chẳng lẽ bọn họ cũng vì tuyết liên mà tới?
Nhưng chuyện này hắn không tiện hỏi. Dù sao hắn và hồng kiểm nữ tử kia chỉ là bèo nước gặp nhau, hoàn toàn không có lấy chút giao tình.
