Ninh Hoàn Ngôn ra tay không mạnh, nàng cũng nào nỡ dùng sức.
Bởi vậy, Tần Dịch chỉ khẽ liếm môi một cái là đã hồi phục như thường.
Ngay sau đó, hắn nở nụ cười đầy ý xấu, nhìn Ninh Hoàn Ngôn mà nói: “Hoàn Ngôn tỷ, nàng càng như vậy, ta lại càng thấy kích thích.”
Vừa dứt lời, Tần Dịch đã làm bộ muốn bổ nhào về phía Ninh Hoàn Ngôn. Nhưng đúng lúc ấy, bên ngoài chợt vang lên tiếng bước chân. Âm thanh tuy rất khẽ, song làm sao qua được tai của Tần Dịch và Ninh Hoàn Ngôn.
Lúc này, người có thể tới đây đương nhiên không thể là binh sĩ bình thường của Vân Kỵ Vệ. Dù sao quân sĩ trong Vân Kỵ Vệ đều là nam nhân, ngày thường gần như chẳng ai bén mảng tới quanh phòng của Ninh Hoàn Ngôn.
