“Trước kia, trong thế hệ trẻ của Vô Tướng các, người có cảnh giới cao nhất vẫn là ta, nhưng cũng chỉ mới ở nhị trọng mà thôi. Còn bây giờ, ta đã sớm đột phá nhị trọng, bước vào tam trọng chi cảnh. Mà trong tứ đại tông môn, đệ tử trẻ tuổi có thể đạt tới tam trọng chi cảnh có thể nói là phượng mao lân giác. Cho nên chỉ cần ta ra sân, phần nhiều sẽ thắng chứ ít khi bại, Vô Tướng các chúng ta nhất định sẽ nổi danh rực rỡ trong kỳ tỷ võ đại hội lần này!”
Nói đến đây, Mộc Li nhìn Tần Dịch, cười hỏi: “Chàng nghĩ xem, trong tình huống như vậy, sư phụ có còn phái chàng ra mặt nữa không?”Tần Dịch lắc đầu nói: “Li nhi nói vậy cũng chưa hẳn đúng. Nàng chỉ nói những người ra tay tỷ thí trong tỷ võ đại hội đều là đệ tử trẻ tuổi, nhưng lỡ đến lúc đó nàng lại không thể lên đài thì sao?”
Mộc Li nghe vậy, lập tức trợn mắt, đứng phắt dậy, hai tay chống nạnh, vô cùng bất mãn: “Sao hả? Chàng đang chê ta già đấy à?”
Phải nói rằng, người ta vẫn thường bảo nữ nhân khi yêu thì đầu óc chẳng còn được mấy phần tỉnh táo, nhưng đồng thời cũng trở nên cực kỳ nhạy cảm, bởi vậy Mộc Li vừa nghe xong liền xù lông ngay tức khắc.
Tần Dịch vội xua tay phủ nhận: “Li nhi hiểu lầm rồi, ta sao có thể chê nàng già được chứ? Huống hồ trong mắt ta, nàng và ta tuổi tác xấp xỉ nhau, nếu ta chê nàng già, chẳng phải cũng là đang chê chính mình sao?”
